Được tạo bởi Blogger.
Hiển thị các bài đăng có nhãn NT500. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn NT500. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Năm, 24 tháng 8, 2017

Lỡ Làng…


Một buổi chiều, ở nơi rất xa quê hương, ngồi bên khung cửa sổ ngắm mưa rơi, nghĩ về anh, tôi buồn hiu hắt…

Gần đây cảm giác này thường xuyên đến với tôi khiến nhiều lần tôi tự nhiên bật khóc, tâm trí tôi chấn động làm dở dang rất nhiều việc... Nhớ anh?

Hình như không phải vì tôi đang cố quên anh. Yêu anh? Không, tôi thật sự không muốn vậy dù điều đó đã từng là mơ ước của tôi…

Tấm Lòng Trời Biển Của Cô Tôi


Nếu có ai hỏi tôi trên đời này, ngoài mẹ tôi ra, người phụ nữ nào được tôi yêu quí nhất, tôi sẽ không ngần ngại trả lời: cô giáo tôi. Đó là câu chuyện của hơn hai mươi năm trước, khi tôi mới lên mười và đang học lớp ba. Cô về quê tôi đúng lúc mẹ tôi vừa mất vì một chứng bệnh hiểm nghèo.

Vừa qua cuộc chiến tranh, quê tôi lại là vùng giải phóng cũ, một vùng quê nghèo xác xơ đến tội. Vừa chôn cất mẹ tôi xong, ba tôi kêu tôi lại nói: “Mẹ con mất rồi, nhà mình thì nghèo quá! Con lại còn hai đứa em. Thôi, con nghỉ học rồi phụ làm với ba để nuôi em. Nhà mình nghèo mà, thương ba, nghe lời ba đi!”. Ba tôi nói đến mấy tiếng cuối cùng thì quay mặt đi, giọng ba nghẹn lại. Tôi không trả lời ba lúc đó mà lặng lẽ lội tắt miếng ruộng bên hông nhà rồi chạy một hơi qua trường, ngồi khóc.

Thứ Năm, 6 tháng 7, 2017

Thầy Tôi Ở Tắc Cá Cháy


Ngày ấy, tắc Cá Cháy nằm choi loi ở cuối xã An Thới Đông (huyện Cần Giờ, TP.HCM), ba bề sông nước mênh mông, chỉ có một phần là cánh đồng lúa một vụ. Mùa nắng mặt đất nứt ra từng mảng, cong lên như ngói nằm ngửa, chỏng chơ.

Lũ trẻ con chúng tôi lớn có, nhỏ có đều giống như nhau, đầu trần, chân đất, tóc nhuộm nắng vàng hoe, mình đen trui trũi như cá thòi lòi, trên người chỉ độc chiếc quần xà lỏn, lúc nào cũng bết bùn đất, lấm lem. Ngày ngày chúng tôi sục sạo các bờ kênh có cỏ năn, cỏ chát, săm soi từng gốc bần, gốc mắm tìm con cá con cua, con sò con ốc đem ra bến phà Dần Xây đổi gạo, đổi dầu về cho mẹ.

Thứ Tư, 7 tháng 6, 2017

Có Phải Đó Là Tình Yêu!


“Không anh, đêm buồn lắm. Không anh, đêm dài lắm…” giọng hát da diết chua xót của Thanh Lam như gặm nhấm tim tôi. Gần một năm, tôi và anh không liên lạc với nhau.

Tôi không nhớ rõ lần cuối cùng tôi gọi điện cho anh là vào tháng mấy, vào năm ngoái hay năm nay, chỉ biết là chuỗi ngày anh quay lưng với tôi là những ngày tháng tôi sống gần như vô thức. Thật sự tôi không xác định được như thế nào là yêu, nhưng tôi vẫn nhớ anh và không biết là sẽ nhớ đến bao giờ. Tôi thường tự nghĩ ra lời giải thích cho những sự việc mà tôi không biết rõ nguyên nhân.

Căn Nhà Tồi Tàn Của Chị


Chị học trên tôi hai khóa ở trường đại học. Vừa chuyển vào Nam theo chồng, tôi được tin chị đang làm việc ở Tây Ninh, không xa chỗ chồng tôi bao nhiêu, chỉ một chặng xe. Nhưng nấn ná mãi, mấy năm sau đó tôi mới thu xếp lên thăm chị được.

Tôi tới chị vào một ngày tết năm 1990. Lý do tôi bứt ra mà đi cũng là không suôn sẻ trong cuộc sống vợ chồng. Chồng tôi đang công tác trong ngành hải quan. Tuy nhiên, khác với cuộc sống sung túc của các gia đình trong khu tập thể cơ quan ngày đó, nhà tôi lại thiếu thốn đủ bề. Tôi hỏi chồng: “Tại sao cũng như anh mà họ dư dả thế?”. Anh trả lời qua loa: “Họ làm thêm những việc khác rnà anh không làm được...”. Nhiều khi tôi giận chồng mình đã bất lực, đã không thức thời để thay đổi hoàn cảnh như nhiều người khác. Tôi cảm thấy anh vô trách nhiệm với mẹ con tôi.

Thứ Năm, 1 tháng 6, 2017

Dễ Vỡ


Ngày 7-8-2005, tôi cùng cô học trò ngồi trong quán cafe Yesterday, theo thói quen mỗi người một ly kem. Em vốn dĩ là một cô bé dễ thương, ở em có cái gì đó rất trong sáng và thánh thiện.

Em thuộc tuýp người ai cũng thích ngắm nhìn và tôi không nằm ngoài ngoại lệ đó. Biết tôi đang ngắm em, có gì đó hiện lên trên khuôn mặt em, đôi má ửng hồng, một chút mắc cỡ. Tôi mỉm cười. Em áp mặt mình xuống bàn, với sự hồn nhiên vô tư em nói bâng khuâng: “Hôm nay ngày 7-8, em quyết định rằng...”.

Với người đàn ông 25 tuổi, chưa có gì trong tay như tôi, được em yêu là một điều hạnh phúc. Nhưng cái cảm giác hạnh phúc đó thật ngắn ngủi, những gì em dành cho tôi làm khơi gợi lại trong tôi một chuyện tình mà bấy lâu nay tôi cố gắng quên nó đi.

Thương Hiệu Của Má


Má tôi có bảy người con thì có đến sáu người con, dâu theo nghề của má. Nghề của má là một nghề rất bình thường: buôn bán quần áo may sẵn của trẻ con tại các sạp chợ nhỏ. Cái nghề mà má theo đuổi bền bỉ hơn 50 năm, đã nuôi sống chị em tôi kể từ khi ba mất sớm.

Cho đến nay má đã 80 tuổi nhưng vẫn còn yêu nghề lắm. Con cháu thấy má già yếu nằng nặc đòi má nghỉ bán để hưởng tuổi già nhưng má chưa chịu vì khách hàng vẫn còn tìm đến má, đến “thương hiệu bà Tư” mà mọi người đã quen từ lâu và trở thành khách hàng truyền thống…

Thứ Tư, 17 tháng 5, 2017

Không Có Gì Là Không Thể


Người ta thường nghĩ rằng chỉ con nhà giàu mới có thể đi du học. Còn nếu đã không giàu thì phải là ngôi sao trong trường, phải thật xuất chúng...

Tôi không thuộc hai diện trên. Tôi học không tệ, nhưng cũng không phải ngôi sao. Mẹ tôi là giáo viên một trường tiểu học với lương tháng vài trăm ngàn. Công việc của ba tôi thì cũng chẳng mấy khi ổn định. Nói chung, tôi là một học sinh bình thường, sinh ra và lớn lên trong một gia đình cũng bình thường. Nhưng tôi chưa bao giờ và sẽ không bao giờ tin vào qui luật nhà giàu - du học. Suốt cấp II và cấp III, tôi ấp ủ một giấc mơ. Tôi ao ước một ngày mình sẽ được bước đến một chân trời rộng hơn, sẽ học được bao điều mới mẻ từ văn hóa nước bạn...

Tình Đầu


Ngày ấy, cô vừa tròn 18 tuổi, yêu và được yêu của mối tình đầu. Cô - một đứa con gái mồ côi, sống vật lộn với cuộc sống đầy khó khăn vất vả và thiếu thốn cả về vật chất lẫn tinh than.
Vào những kỳ nghỉ hè, khi bạn bè được về nghỉ hè cùng gia đình, thì cô phải làm thêm mỗi ngày từ 12- 16 tiếng tại một cơ sở xay sát gạo để kiếm tiền đi học đại học và mua sắm cho bản thân. Điều kiện làm việc khắc nghiệt, cô vác trên vai những bao lúa gạo nặng trịch để xếp vào kho cao nghễu nghệu đến trần nhà.

Thứ Ba, 7 tháng 2, 2017

Thoát Nghèo Nhờ Nghe Đài, Đọc Báo


Tôi có sáu đứa con, một đứa có bằng đại học, bốn đứa tốt nghiệp THCN, một đứa chỉ học cấp I (do kém trí não) và cả sáu đứa đều có việc làm ổn định. Tuy thành tích trên không có gì đáng nói, nhưng đối với tôi - một nông dân có trình độ học vấn lớp 5, tài sản chỉ 3.500m2

đất lúa - mà được vậy là điều không dễ dàng chút nào.

Dù có quyết tâm nhưng với 3.500m2 ruộng làm hai vụ/năm cũng chỉ đủ cái ăn cái mặc cho sáu đứa con, còn tiền học, tiền sách vở lấy ở đâu ra? Để giải quyết bài toán khó này, tôi chạy khắp xóm xin mướn thêm ruộng. Thấy tôi đông con, ruộng ít nên nhiều bà con cho mướn được gần 1ha.

Hảy Ở Bên Em, Anh Nhé!


Nó gặp anh vào đúng ngày 11-9, 20 ngày sau khi nó đặt chân đến nước Úc. Anh chính là mối tình đầu của nó, một đứa con gái 18 tuổi mới tốt nghiệp phổ thông trung học.

Thật buồn cười khi buổi đầu tiên gặp anh, nó đã tự hỏi bản thân, liệu có khi nào nó có một người bạn trai như anh không nhỉ?

Chẳng có gì quan trọng cả vì nó hỏi câu đó nhiều lần rồi, nó tự hỏi câu đó bất kì khi nào nó gặp một người con trai lạ mà nó hơi có chút thiện cảm. Nhưng thực sự nó đã không nghĩ anh sẽ trở thành cái gì của nó thật.

Thứ Năm, 20 tháng 10, 2016

Chúc Mừng Ngày Phụ Nữ Việt Nam


Nhân ngày phụ nữ Việt Nam
Gửi tới các chị muôn vàn lời yêu
Chúc riêng các mẹ một điều
Luôn luôn sức khỏe và nhiều niềm vui

Ngày phụ nữ ngàn hoa tươi thắm
Cánh nam giới gửi gắm lời yêu
Chúc cho phụ nữ mỹ miều
Dịu dàng đằm thắm yêu kiều thướt tha

Thứ Sáu, 18 tháng 12, 2015

Tật Xấu Kinh Hoàng Của Đàn Ông "Việt"


Trước hết, tôi xin được giải thích luôn: Tôi có một cuộc sống vô cùng hạnh phúc với một người chồng là đàn ông Việt, vì vậy tôi viết bài này không phải trong tâm trạng cay cú, trả thù gì cả.

Tôi có một chức vị kha khá trong một doanh nghiệp, tuổi cũng không còn trẻ, vì vậy việc tiếp xúc với các đối tác, khách hàng nam giới đủ thành phần, đủ lứa tuổi cũng cho phép tôi có cái nhìn tương đối về đàn ông Việt Nam.

Tôi không phủ nhận là có những người đàn ông Việt rất tốt, rất tuyệt vời như hoặc hơn chồng tôi, nhưng phần lớn đàn ông Việt lại có rất nhiều điểm xấu sau đây, mà tất cả xuất phát từ cách nghĩ.

Thứ Năm, 1 tháng 10, 2015

Cách Đối Xử Với Những Người Ghét Mình


Trong một ngôi chùa cũ nát, sau khi tiểu đệ tử cứ phàn nàn than vãn hoài không ngớt, vị lão hòa thượng hỏi một câu đã giúp cậu bừng tỉnh: “Chăn bông sưởi ấm cho người hay là người sưởi ấm cho chăn bông?”…

Trong một ngôi chùa cũ nát, tiểu hòa thượng chán nản thất vọng nói với lão hòa thượng: “Trong cái chùa nhỏ bé này chỉ có hai hòa thượng chúng ta, lúc con đi xuống núi hóa duyên, mọi người đều là nói những lời ác với chúng ta, còn thường xuyên gọi con là hòa thượng hoang. Họ cho chúng ta tiền hương khói càng ngày càng ít đến thê thảm”.

Thứ Bảy, 14 tháng 2, 2015

Ngày Xuân Nói Chuyện Chọi Gà


Nhân dịp có việc sang CPC. Một lục thum (ông lớn…) rủ đi xem chọi gà. Ông bạn này là một người rất nghiện chọi gà. Trên xe, trên đường tới một trại chọi gà cách Phnom Penh 30 km của tỉnh bên cạnh. Ông giới thiệu và giảng giải cho tôi xung quanh chuyện chọi gà ở CPC.

Các trại chọi gà ở CPC đều được công khai đăng ký kinh doanh. Do cung cầu thường mỗi tỉnh có vài trại. Riêng các tỉnh biên giới với Việt nam số lượng trại chọi gà nhiều hơn.

Ngày Xuân Nói Chuyện Tần Suất “Yêu”


Trong tiết xuân se se lạnh, hòa với những cơn mưa bụi li ti phẩy vào cỏ cây hoa lá làm bật lên sức sống mới - sức xuân, vạn vật cũng như con người không thể cưỡng lại được sức hấp dẫn, quyến rũ của ngày xuân. Làm việc quanh năm tích góp, ai cũng mong những ngày sum vầy bên vợ con, gia đình hưởng thụ thành quả lao động cả năm lam lũ. Gác lại những bộn bề, ngày xuân, Tết là dịp để nghỉ ngơi thư giãn nên xong việc nghi lễ dịp năm mới thì giây phút thân mật bên nhau của các cặp vợ chồng đến như một lẽ tất yếu. Đó không chỉ là dịp giải tỏa bức xúc kìm nén đối với những người xa vợ, xa chồng lâu ngày, mà còn là dịp thăng hoa cho cảm xúc mùa xuân mới của những cặp vợ chồng vẫn hàng ngày bên nhau.
Chủ Nhật, 1 tháng 2, 2015

Ngày Xuân Nói Chuyện Tuổi Thọ


Từ bao đời nay, con người vẫn ước mong được “bách niên giai lão”, số người thọ trăm tuổi không nhiều. Trong ngành lão khoa đã phân chia các lứa tuổi như sau: trước 20 tuổi là thời kỳ phát triển; từ 20 - 30 là thời kỳ tuổi trẻ; từ 30 - 45 là tuổi trưởng thành; từ 45 - 60 là tuổi trung niên; từ 60 - 75 là người có tuổi, từ 75 - 89 là tuổi già; từ 90 tuổi trở lên là người sống lâu.

Thứ Năm, 29 tháng 1, 2015

Ngày Xuân Nói Chuyện Tửu-Sắc


Các cụ có câu "Chớ có đam mê tửu sắc", dùng để dạy những chàng trai trẻ trước khi bước vào đời. Tuy nhiên, trong buổi tiệc nào các cụ cũng sử dụng rượu và đi kèm với tửu là sắc.

Theo quy luật của trời đất, một năm có bốn mùa xuân, hạ, thu, đông. Rồi mùa xuân lại về. Những ngày xuân về, vạn vật đều tươi trẻ lại và như bắt đầu bước qua một cuộc sống mới đầy hy vọng vào tương lai và những vụ mùa bội thu cùng những thú vui rất đời thường nhưng không hề dung tục.

Chủ Nhật, 18 tháng 1, 2015

Bẫy Tình


Em quen anh, tình cờ nhưng lại cố tình. Chị kế toán ở cơ quan ngưỡng mộ thầy giáo trẻ trong lớp học kế toán trưởng. Dưới mắt chị ấy, anh giỏi giang, lịch lãm.

Trưa nào dùng cơm, chị cũng đều kể về anh với vẻ mặt mơ màng, ngưỡng mộ dù chị đã có người yêu. Một lần, chị mượn cớ vờ hỏi bài, năn nỉ anh cho qua môn thi. Chị lên mạng chat cùng anh. Mấy chị em trong công ty biết được, hùa vào mỗi người gõ một câu ra sức chọc ghẹo anh, họ cố nghĩ ra những câu đùa ngả ngớn trêu anh, em cũng góp tay, góp ý.

Thì Ra Mình Còn May Mắn


Tôi là cả trong gia đình có ba chị em. Gia đình tôi nghèo khổ nhưng luôn vui vẻ, hạnh phúc. Tôi những tưởng tuổi thơ của chúng tôi sẽ trôi qua thật êm đẹp dưới bàn tay chăm sóc của cha mẹ. Nhưng rồi mọi chuyện trở nên tồi tệ khi ba mẹ tôi lần lượt mắc bệnh phong (cùi). Chân tay ba mẹ tôi mỗi ngày cứ cụt dần, cụt mòn đến mức không còn làm gì được nữa.

Và điều khủng khiếp nhất đã đến, đó là khi ba mẹ tôi phải vào trung tâm bệnh phong...